Bức xúc anh rể úp mặt vào mông em vợ rồi hiếp , VKS bao che cho hung thủ bỏ trốn

úp mông em vợ

Gã anh rể đồi bại, giở trò loạn luân, hiếp dâ.m em vợ đang ngủ trưa. Điều bất ngờ là VKSND Quận 7 lại có hành động bất ngờ, khiến gia đình nạn nhân bức xúc.

Dưới góc độ là chuyên gia nhiều kinh nghiệm trong việc thụ lý các vụ án hình sự, ông Đinh Văn Quế – nguyên Chánh Tòa Hình sự TAND tối cao đã có bản kiến nghị, phân tích khá cặn kẽ những vấn đề mấu chốt liên quan đến vụ án này gửi Cơ quan CSĐT Công an TP HCM và VKSND TP HCM.

Anh rể nổi tà d.âm, vô tình ngã sấp mặt vào mông em vợ?

Trong vụ án này, người tố cáo là Phạm Thảo Trang- là em vợ của người bị tố cáo Lê Phú Cự (SN 1968, trú tại quận 1, TP HCM). CHị Trang tố cáo Cự có hành vi cưỡng hiếp mình. Vụ việc xảy ra ban ngày chỉ có hai người vào buổi trưa, trong khi nạn nhân đang ngủ. Việc nạn nhân chưa bị hiếp là do có người khác đến kịp thời.

Bị hại là người định cư tại Mỹ về nước, sau khi sự việc xảy ra đã phải vội vàng trở về Mỹ, không dám ở tại Việt Nam. Còn người bị tố cáo là người mà theo bị hại thuộc thành phần quản lý vũ trường, quán bar.

Vụ án này có yếu tố nước ngoài, và cũng là vụ án phức tạp nhưng Cơ quan CSĐT Công an quận 7 và VKSND quận 7 thụ lý, đưa ra những QĐ thiếu căn cứ pháp luật. Ngay từ đầu hai cơ quan này phải báo cáo Cơ quan điều tra và VKSND TP HCM để giải quyết mới đúng.

Theo quy định tại Khoản 1 Điều 111 Bộ luật Hình sự năm 1999 (cấu thành cơ bản) thì người nào dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân hoặc thủ đoạn khác giao cấu với nạn nhân trái với ý muốn của họ là phạm tội hiếp d.âm.

Điều luật quy định như vậy nhưng không vì thế mà cho rằng người phạm tội phải giao cấu được với nạn nhân thì mới cấu thành tội phạm, mà chỉ cần người phạm tội có ý định giao cấu và đã thực hiện hành vi dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân hoặc thủ đoạn khác nhằm giao cấu với nạn nhân nhưng chưa giao cấu được là đã cấu thành tội hiếp dâ.m ở giai đoạn chưa đạt.

Hình ảnh chụp vết trầy xước nơi cổ nạn nhân, xảy ra khi L.P.C giằng co với nạn nhân Thảo.

Theo tố cáo của chị Thảo Trang, khoảng 10 giờ ngày 6/7/2015 trong khi đang ngủ, chị cảm thấy bị ai đó chạm vào người mình, tỉnh dậy thì thấy Cự trần truồng, nằm đè lên người, chị Trang vùng dậy, chạy ra ngoài nhưng cửa phòng bị khóa.

Cự lôi chị lại, đè xuống nhưng bị chị đạp ngã; chị Trang chụp điện thoại định gọi cảnh sát 113 nhưng bị Cự giật lại và đe dọa “muốn chết không!”. Chị cố sức vùng vẫy mới thoát ra được, chạy về phía cửa phòng, Cự đuổi theo, vật chị ngã, tiếp tục đè lên người. Chị đẩy Cự ra chạy về phía cửa sổ kêu cứu.

Cùng lúc này có anh Nguyễn Vỹ (em họ Thảo Trang) đến kêu cửa nhưng cửa bị khóa. Do vật lộn với Cự nên trên cổ, chân và tay của cô có nhiều vết sây sát (có bằng chứng). Nếu không có anh Vỹ đến kịp thời thì không biết sự việc sẽ như thế nào?

Cự thì khai rằng, thấy em vợ đang nằm ngủ, nên nảy sinh ý định “d.âm ô”, lấy điện thoại chụp hình mông của Trang. Do “lóng ngóng, hồi hộp” nên đã làm rớt điện thoại trên người Trang, Cự dùng tay chụp lại, bị té úp mặt vào vùng mông chị Trang; Trang thức dậy hoảng hốt la hét, Cự ôm lại rồi van xin: “Em hãy bình tĩnh, anh đã sai rồi”.

Lo sợ Trang báo cho người thân nên Cự giật điện thoại của chị và năn nỉ. Trang không nghe mà đi đến cửa sổ la hét, Cự kéo chị ngồi xuống giường, cầu xin bỏ qua.

Nhân chứng Nguyễn Vỹ khai có nghe tiếng kêu “Vỹ ơi cứu chị” từ cửa sổ tầng 2. Nhìn lên, Vỹ thấy Cự đang ở trần và kéo chị Trang vào trong. Cảm thấy không ổn nên anh leo cổng vào nhà, nhìn thấy Trang đang run vì sợ hãi.

Với các tình tiết của vụ án như trên, thì việc đánh giá chứng cứ là rất quan trọng, đó là hoạt động tư duy của cơ quan tiến hành tố tụng và người tiến hành tố tụng; đòi hỏi người tiến hành tố tụng phải có trình độ pháp luật, nhất là trình độ pháp lý về khoa học luật hình sự và tố tụng hình sự, trên cơ sở phân tích, tổng hợp, với tinh thần khách quan và công tâm.

Trong vụ án này, có thể khẳng định, lời khai của anh Vỹ là khách quan, nên khi đánh giá chứng cứ phải đặt câu hỏi tại sao lại có tiếng kêu “Vỹ ơi cứu chị”? Tại sao chị Trang phải kêu cứu? Tại sao anh Vỹ phải leo cổng vào nhà? Đánh giá chứng cứ là một việc khó, nhưng trong trường hợp cụ thể này, với lời khai của anh Vỹ như vậy thì việc đánh giá lời khai của chị Trang là có căn cứ và rất logic, còn lời khai của Cự là không có căn cứ.

Cự không nhận đã có hành vi nhằm hiếp d.âm chị Trang, nhưng Cự lại thừa nhận có ý định “dâ.m ô”. Về lý luận, cũng như quy định của pháp luật thì d.âm ô, nhất là d.âm ô người đã thành niên nạn nhân phải là người đồng thuận với người có hành vi dâ.m ô. Trong trường hợp cụ thể này, không có bất cứ lời nói hay hành động nào của chị Trang thể hiện chị đồng thuận với Cự. Có lẽ có ai đó đã “bày” cho Cự khai chỉ có hành vi d.âm ô, lạ thay VKSND quận 7 lại tin lời khai này?

Mặt khác, nếu Cự chỉ có hành vi dâ.m ô thì sao phải bỏ trốn? Cự lại được ai “mớm” nên biết pháp luật Việt Nam không xử lý hình sự đối với người có hành vi dâ.m ô người đã thành niên. Đáng lưu ý, sau khi VKSND quận 7 yêu cầu đình chỉ vụ án, đình chỉ bị can đối với Cự, nhưng đến nay Cơ quan điều tra cũng chưa biết Cự ở đâu?.

Hành động khó hiểu của VKSND quận 7

Cơ quan điều tra đã đúng khi QĐ khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh tạm giam đối với Cự về tội hiếp dâ.m. Lúc đầu VKSND quận 7 yêu cầu Cơ quan điều tra nhanh chóng truy tìm, lấy lời khai của Cự, đấu tranh làm rõ hành vi để xử lý, nhưng chỉ 12 ngày sau lại ra QĐ hủy bỏ QĐ khởi tố bị can và yêu cầu Cơ quan điều tra đình chỉ các hoạt động tố tụng đối với Cự.

Trong trường hợp này, lẽ ra VKSND quận 7 phải phê chuẩn QĐ khởi tố bị can, nếu Cơ quan điều tra triệu tập mà Cự không đến thì phải yêu cầu ra lệnh truy nã. Nếu truy nã mà không bắt được thì lúc đó chỉ được “tạm đình chỉ” vụ án để chờ bắt được Cự rồi phục hồi điều tra.

Việc VKSND quận 7 không phê chuẩn mà hủy các QĐ của Cơ quan điều tra và yêu cầu đình chỉ các hoạt động tố tụng đối với Cự là trái với quy định của Bộ luật Tố tụng Hình sự. Phải chăng VKSND quận 7 cho rằng vì không bắt được Cự nên yêu cầu Cơ quan điều tra đình chỉ các hoạt động tố tụng đối với Cự!? Trong khi đó pháp luật tố tụng quy định nếu không biết người phạm tội ở đâu hoặc bị can bỏ trốn thì phải “tạm đình chỉ” điều tra và yêu cầu Cơ quan điều tra ra lệnh truy nã.

Cách xử lý của VKSND quận 7 không chỉ làm cho chị Trang và gia đình chị bức xúc, gửi đơn khiếu nại đi nhiều nơi mà dư luận cũng không đồng tình và đặt nhiều nghi ngờ vào các QĐ của VKSND quận 7. Nhiều cơ quan ngôn luận đã lên tiếng đòi hỏi phải xử lý thật nghiêm hành vi xâm phạm phụ nữ của Cự.

Trên đây là ý kiến của tôi về vụ án, đề nghị VKSND TP HCM hủy các QĐ của Cơ quan CSĐT và VKSDND quận 7, phục hồi điều tra và rút hồ sơ vụ án lên thành phố giải quyết, tránh bỏ lọt tội phạm.

Theo Baophapluat.vn