Gái 2 đời chồng, có nên cưới tiếp trai tân U40?

Mới 35 tuổi, tôi đã đứt gánh 2 lần, lại dẫn con về nhà bố mẹ đẻ. Vì thế bây giờ tôi không còn dám tin vào tình yêu, không còn tin có người đàn ông nào mãi mãi chỉ dành cho tôi …

Tôi làm công nhân ở xí nghiệp giày da, nơi mà nhìn đâu cũng chỉ thấy toàn chị em phụ nữ. Thế nhưng ở tổ sản xuất 30 người, tôi thuộc vào hàng trẻ trung, nhan sắc vượt trội hơn cả.

Học xong cấp 3, tôi thi trượt đại học nên xin đi làm công nhân. Đi làm có tiền đầu tư làm đẹp, từ đó tôi càng xinh xắn hơn nhiều so với hồi còn học phổ thông. Nhưng chính từ nhan sắc phơi phới ấy mà tôi đã có quyết định thật nông nổi…

gái 2 đời chồng

Ảnh: internet

Anh Mạnh, người làng bên, hơn tôi 5 tuổi, ngỏ lời yêu sau 2 tháng tán tỉnh. Chúng tôi về chung nhà sau 1 năm yêu đương mặn nồng. Lúc yêu, anh rất chiều chuộng, tâm lý.

Anh sẵn sàng dành cả ngày chở tôi đi lùng cái áo khoác mà tôi thích, anh đưa tôi đi làm tóc ở những cửa hàng có tên tuổi tận ngã tư thị trấn. Đi đâu với nhau, anh cũng nhẹ nhàng săn đón khiến tôi tưởng mình đã tìm được một nửa đích thực của mình.

Tròn 21 tuổi, tôi lên xe hoa trong lời chúc hạnh phúc trăm năm của bạn bè. Ai cũng khen tôi chọn được chồng vừa đẹp trai, lại có nghề nghiệp đàng hoàng.

Chồng tôi là giáo viên dạy toán cấp 2 nên ngoài lương anh còn đi dạy thêm, thu nhập ở quê như thế thuộc diện đáng ngưỡng mộ. Tôi cứ tưởng đời mình bước sang trang mới tươi sáng nhưng đúng đời không ai học hết chữ ngờ.

Nhìn anh Mạnh cao to, vạm vỡ như thế không ai ngờ anh lại yếu sinh lý. Chúng tôi ở với nhau 3 năm vẫn không thể có con. Hai vợ chồng đi khám, bác sĩ kết luận lỗi từ phía chồng tôi. Đáng lẽ phải tích cực thuốc thang chữa trị thì chồng tôi lại quay sang hằn học, ghen tuông với vợ.

Ngoài thời gian đi làm về, anh bắt tôi ở nhà, cấm giao du bạn bè. Mẹ chồng tôi thì luôn miệng đay nghiến tôi “cây độc không trái, gái độc không con” khiến tôi uất ức.

Nghĩ không thể thay đổi gì, tôi viết đơn xin ly hôn và chồng tôi đã ký. Chúng tôi chia tay nhau sau gần nhiều năm trời cãi cọ, xung đột.

Mấy năm sau, tôi gặp Tùng. Tùng làm nghề lái xe, nhà anh ở gần xí nghiệp tôi đang làm. Tùng có hình thức trung bình, ăn mặc xuề xòa, nói chuyện có vẻ phóng đãng.

Mỗi lần tới nhà đưa đón, anh đều quà cáp biếu bố mẹ tôi khiến ông bà rất hài lòng. Thế là 29 tuổi, tôi lên xe hoa lần 2. Tôi tưởng mình gặp may nhưng đúng là “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”.

Chồng mới của tôi tính nết keo kiệt khủng khiếp, hàng tháng anh đưa tôi 2 triệu tiền ăn. Đến lúc tôi có bầu bí, anh không đưa thêm tiền còn công khai đi cặp bồ với nhân viên quán cắt tóc gội đầu. Tôi lu loa trách móc thì anh bỏ mặc tôi. Anh cứ đi sớm về khuya, tôi mệt mỏi ốm nghén cũng không thèm hỏi một lời.

Đẻ con xong, tôi khổ sở vì nuôi con ốm đau liên miên, chồng lại cứ dửng dưng như người xa lạ. Con trai giống bố như đúc nhưng anh ta vẫn không đoái hoài, chỉ đưa tiền ăn hàng tháng cho tròn nghĩa vụ. Anh ta vẫn nói bóng gió rằng thằng bé chắc gì đã là con anh ta, biết đâu những lúc chạy xe đường dài lại có người khác tới gửi gắm…

Đau đớn vì lấy nhầm chồng lần 2, tôi cắn răng nhịn nhục đợi con trai tròn 3 tuổi rồi tự tay viết đơn xin ly dị. Chồng tôi chẳng níu kéo một lời, mấy phiên tòa hòa giải không khiến anh ta mảy may suy nghĩ cho con trai lẻ loi sau này.

Thế là mới 35 tuổi, tôi đã đứt gánh 2 lần, lại dẫn con về ở nhà ông bà ngoại. Bố mẹ thương con gái lận đận đường tình duyên nên cắt cho tôi mấy chục mét đất để mẹ con tôi có chỗ ở.

Gần đây, tôi lại có anh trai tân 40 tuổi, mải phấn đấu sự nghiệp mà quên lấy vợ, ngỏ ý theo đuổi tôi. Anh ấy bảo thương tôi vò võ nuôi con 1 mình và muốn gánh vác cùng…

Vậy nhưng nghĩ đến 2 lần đổ vỡ hôn nhân mà tôi thấy lòng nguội lạnh. Liệu trên đời còn có người đàn ông tử tế dành cho tôi không?