Những “độc chiêu” săn “phi công” của quí bà ở phòng trà

Bước ra khỏi ánh sáng lấp lánh và tiếng nhạc xập xình nơi vũ trường, trút bỏ các bộ đồ hàng hiệu, những đôi giày bóng nhoáng của thân phận “phi công trẻ”, nhiều chàng trai bị ám ảnh thậm chí là rùng mình sợ hãi sau những đêm kiệt sức…

“Chỉ vì gia đình nghèo quá, mới cắn răng làm “phi công trẻ”, làm “trò chơi” cho những quí bà lắm tiền nhiều của chứ có ai mong muốn như vậy đâu anh”- lời tâm sự có vẻ rất thật của một tiếp viên phòng trà tên Ngọc Kỳ trên đường Cao Thắng (quận 3, TP HCM). Học đến lớp 9 thì nghỉ, Kỳ lên Sài Gòn với mong muốn lập nghiệp. Thế nhưng, ở mảnh đất hoa lệ này không dễ sống như trong trí tưởng tượng của cậu. Tuy học thấp nhưng Kỳ được trời phú cho vóc dáng cao ráo, vạm vỡ và có nét gì đó rất lãng tử. Cậu nhanh chóng xin được công việc phục vụ ở một quán bar và để rồi 2 tháng sau thành một “trai bao” chính hiệu của một trong những quí bà U50.

Ảnh minh họa

Với cái miệng dẻo quẹo cùng những lời nói ngọt như mật của mình, Kỳ nhanh chóng được “vợ” hơn mình trên 20 tuổi sắm sửa cho mọi thứ. ĐTDĐ đắt tiền, xe xịn, quần áo đẹp… cậu muốn là có. Thế nhưng đổi lại, mỗi khi “vợ” muốn là “cậu” phải ngay lập tức có mặt bất kể giờ giấc. Thậm chí, nửa đêm đang ngủ mơ màng, “vợ” gọi là cậu phải lập tức có mặt để “đáp ứng” người tình. “Bây giờ nếu cho em được lựa chọn lại em sẽ không bao giờ làm cái nghề này. Tuy có tiền, được ăn ngon, mặc đẹp nhưng rất nhơ bẩn và rẻ rúng”- Kỳ chia sẻ.

Với những trải nghiệm của mình, Kỳ dễ dàng nhận ra đâu là những quí bà đến phòng trà với mục đích nghe nhạc chân chính, đâu là kẻ muốn đến để “săn” trai. Cậu nhớ lại ngày đầu khi vừa mới đặt chân vào nghề. Đó là người phụ nữ chừng 40 tuổi, tên Thúy. Theo lời bà ta, bà ta là một doanh nhân giàu có, con cái đều đã trưởng thành nên bà không phải lo nghĩ gì nhiều. Chỉ phiền não mỗi ông chồng. Ông ta làm GĐ một Cty nên thường xuyên đi công tác, nhậu nhẹt với đối tác bất kể ngày đêm. Ngoài ra, ông ấy còn có nhân tình khiến tình cảm vợ chồng họ rạn nứt.

Mặc dù chưa ly hôn nhưng hai người từ lâu đã không còn sống chung một nhà. Con cái đều có gia thất riêng nên bà phải ở một mình trong căn biệt thự rộng lớn ở quận 7. Chính vì buồn chán nên bà hay tới các tụ điểm ăn chơi để giải khuây. Và phòng trà nơi Kỳ làm việc lúc đó chính là địa điểm yêu thích của bà ta.

Thấy Kỳ điển trai, lại là “lính mới”, trông ngây thơ, chân chất nên lần đầu tiên mới gặp cậu, bà Thúy đã “kết” cậu. Bà ta kể lể rất nhiều về hoàn cảnh của mình khiến một gã trai nghèo khó như cậu đã mủi lòng. Bà ấy tỏ ra tử tế khi lúc nào cũng bo cho Kỳ rất nhiều tiền. Tuy nhiên, sự tử tế giả tạo ấy lại chính là sự khởi đầu cho một âm mưu đen tối. Sự chân thành của một người phụ nữ bao giờ cũng khiến những người đàn ông cảm động. Sự thiếu thốn tình cảm của một người phụ nữ và khao khát được chia sẻ đã khiến chàng trai trong sáng vừa mới bước chân vào đời đổ gục hoàn toàn.

Sau vài lần tới phòng trà, bà Thúy trở thành khách quen của Kỳ. Và cứ mỗi tuần, bà tới đây 2-3 lần. Nhưng bỗng một tuần liền không thấy bà tới, Kỳ liều gọi điện hỏi thăm thì được biết bà bị ốm, đang ở nhà nghỉ. Trong điện thoại bà còn kêu buồn chán và ngỏ ý bảo Kỳ rảnh thì tới thăm. Vốn thân thiết, lại có thiện cảm nên chọn ngày chủ nhật, cậu tới căn biệt thự của bà. Khi vừa mới vào nhà, Kỳ cảm thấy choáng ngợp trước sự giàu có của gia chủ thì bà Thúy bỗng xuất hiện với bộ đồ ngủ mỏng tang.

“Lúc đó, em thật sự rất hoảng. Một lúc sau thì bà ta mời em vào phòng uống nước. Tuy nhiên, khi em còn đang bỡ ngỡ thì bà ta bỗng quay sang ôm chầm lấy em và nói: “Nếu anh đồng ý làm người tình của em thì sau này anh muốn gì sẽ có cái đó. Tiền không thành vấn đề”. Lúc đó, vì ma lực của đồng tiền em đành nhắm mắt đưa chân để phục vụ bà ấy. Sau 2 tháng làm “chồng” bà ta thì cơ thể em bị suy nhược bởi “nhu cầu” của bà ấy rất cao. Em chịu không nổi nên đã xin thôi việc tại phòng trà và chuyển đi chỗ khác, cắt hoàn toàn liên lạc với bà ta”- Ngọc Kỳ vẫn còn ám ảnh mỗi khi nhớ lại.

Theo Ngọc Kỳ, những ai đã trải qua nghề này, cầm được đồng tiền trong tay mới thấy hết được sự nhục nhã, đắng cay. Kỳ cho biết: “Trong số những quý bà, quý cô tới vũ trường, ngoài những người đến với mục đích trong sáng, cũng có không ít những người chỉ vì chuyện gia đình đổ vỡ, hay trốn chồng con để tìm nơi giải khuây, nhất là tìm “của lạ” và thỏa mãn ham muốn khi tuổi xuân đã qua mà cơ thể vẫn còn sung sức. Trong khoảng tối, sáng của ánh đèn màu lấp lánh nơi vũ trường, giữa ranh giới của cái cho và nhận, họ dễ dàng tìm đến nhau, ngã vào nhau thông qua cầu nối tiền – tình”.

Cậu thường giật mình giữa đêm vì ác mộng. Thậm chí, Ngọc Kỳ đã “trơ” cảm xúc với phụ nữ. Cậu không dám yêu vì không thể thoát khỏi những dằn vặt của lương tâm. Thể xác cậu giờ đây cũng không còn phục hồi được như xưa.

Nhiều người bạn của Ngọc Kỳ cũng đã dấn thân vào công việc tội lỗi này bởi ma lực của đồng tiền. Họ không cưỡng lại được sự cám dỗ từ những người phụ nữ đáng tuổi làm mẹ của họ. Thế nhưng, họ không biết rằng, đồng tiền chỉ tồn tại khi mà đổ mồ hôi, công sức bằng những công việc chân chính. Còn những đồng tiền kiếm được quá dễ dàng thì tiêu đi cũng dễ không kém. Họ đốt nó trong rượu, trong những vũ trường, trong thuốc lắc…

Theo Phapluatxahoi