Xót xa bi kịch “mẹ chồng – nàng dâu” giết 7 mạng người lớn bé trong khuất tất

Đau đớn trước cái chết của con, mẹ của chị V (người đã ôm hai con khi đang bầu 2 tháng nhảy cầu ở Diễn Châu, Nghệ An) đã thét lên đau đớn “Không khổ mà nó phải nhảy xuống sông chết à” trong đám tang chồng tang con lẫn cháu. Người ta nghe câu này thôi đã thấy trong đó chất chứa một nỗi niềm u uẩn.

Và thật sau những ngày tang tóc qua đi, ông N.V.L, trưởng xóm 3, xã Diễn Tháp đã cho biết mâu thuẫn đáng nói là trong gia đình nhà chồng chị V và cụ thể là với mẹ chồng chứ không phải với chồng “Khả năng là do mẹ chồng, nàng dâu không nhất trí chuyện gì đó nên mới dẫn đến việc tự tử này”.




Toàn cảnh cái chết của 4 mẹ con nhảy cầu ở Nghệ An

Và mâu thuẫn đó là gì chắc chỉ có người trong cuộc nói ra sự thật mới biết. Nhưng thực hư là gì thì cũng một lần nữa khiến các mẹ phải quay lại về mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu. Các mâu thuẫn bắt đầu phát sinh từ sau khi chị V sinh con và phải chăng đó cũng là lúc những mâu thuẫn “cháu của nội, con của dâu” bắt đầu nảy sinh.

Thứ nhất, chị V hồi chưa chồng làm bí thư đoàn thanh niên thôn xóm. Mà muốn làm chức vụ này hẳn ít nhiều phải là một người phụ nữ năng nổ, đảm đang, biết lo việc gia đình. Tuy nhiên, từ ngày lấy chồng, người ta thấy chị Vân ở nhà mẹ ruột còn nhiều hơn ở nhà chồng. Các mẹ nghĩ sao về chuyện này? Phải có lý do gì đó thì một đứa con dâu có học thức mới chán hoặc sợ ở nhà chồng chứ!

Thứ hai, chồng chị V đang làm ở địa phương nhưng kiếm được ít tiền hơn so với những người đàn ông khác thành ra kinh tế eo hẹp. Em nghĩ có thể cũng vì chuyện cơm áo gạo tiền, gánh nặng con cái mà sinh ra mâu thuẫn với nhà chồng.

Thứ ba, trong đám tang của 3 mẹ con, mẹ ruột của chị V không cầm được lòng mình mà thét lên: “Không khổ mà nó nhảy xuống sông chết à”. Rõ ràng là có uẩn khúc sâu cay gì trong đó chứ ai đời một người phụ nữ trẻ có ăn có học lại quyết tâm tự kết liễu đời mình, còn lôi theo mấy đứa con vô tội, đáng thương chết cùng.

Bàn thờ với 3 di ảnh được lập tạm bợ khiến ai nhìn vào cũng không khỏi xót xa(Ảnh minh họa)

Sẵn đây em cũng nói thật cho các mẹ biết luôn chuyện của em. Em về làm dâu được cũng gần chục năm rồi, mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu cũng xảy ra thường xuyên như cơm bữa luôn mà chủ yếu xoay quanh chuyện chăm con. Cả hai đều cứ khăng khăng mình đúng, nhiều khi em cũng cảm thấy bế tắc lắm muốn đưa con bỏ đi đâu đó thật xa cho yên ổn thôi, chứ chưa đến mức nghĩ tới cái chết như mẹ V này.

Chồng em là con một, mẹ chồng yêu chiều con trai đến mức chẳng cho con rớ tay vào việc gì. Hồi mình sinh đứa con đầu, nhiều khi bận bịu quá nhờ chồng thay giúp cho con cái bỉm thôi mà mẹ chồng trông thấy đã la um lên: “Thằng Quân đàn ông con trai sao mày bắt nó làm cái việc giơ bẩn của đàn bà con gái này, lần sau mày không muốn làm thì kêu tao làm”.

Rồi chuyện cho con ăn dặm. Em xác định ngay từ đầu sẽ cho con ăn kiểu tự chỉ huy. Mà bé nhà em thuộc dạng lười ăn, lười nhai nên đồ ăn em cất công luộc, hấp bao nhiêu đem ra con chỉ gặm gặm, mút mút một tí rồi vứt bừa bãi. Nhiều khi em phát bực nên quát mắng om sòm, mẹ chồng thấy vậy không an ủi, động viên, giúp đỡ, hỗ trợ thì thôi còn mắng em không biết làm mẹ, cọc cằn, thô lỗ. Em tức quá đáp trả lại thì bị cho là hỗn, rồi hai mẹ con cứ thế đấu võ mồm rồi chiến tranh lạnh trường kỳ với nhau. Em nhớ có lần mới bưng khay đựng thức ăn thô và 1 chén nước hầm daishi ra cho con thì chị hàng xóm gọi sang lấy cá về nấu (tại mẹ chồng em lười đi chợ nên gửi chị ấy mua giùm).

Em ngoan ngoãn đi liền, ai dè lúc về thấy mẹ chồng lui cui bưng bát gì đấy đút cho cháu ăn ngon lành. Thì ra là mẹ chồng đổ chung khay thức ăn thô với nước daishi vào nhau rồi xay nhuyễn thật nhuyễn, thêm mắm thêm muối đút cho con ăn. Thế là công em tập cho con ăn thô thành công cốc hết. Vậy là mỗi lần em đi làm, ở nhà mẹ chồng cũng làm như vậy luôn, hèn chi con em cứ lười ăn, mãi mà chả chịu nhai gì cả trong khi mấy đứa con của đồng nghiệp em nghe đâu tự xúc thìa ăn được hết rồi. Em điên quá nên làm cho một tràng: “Sao má lại xay thức ăn nhuyễn thế này bảo sao thằng nhỏ lớn to đầu rồi mà không biết nhai, lười ăn vô cùng, rồi nêm mắm muối mặn chát nữa chứ, cái gì má cũng tự ý hết, má có biết nhiều việc làm của má lạc hậu lắm không, chỉ hại con hại cháu thôi” .

Mẹ chồng em lúc đó cũng chả vừa đâu, tiếp lời em liền: “Cháu tao tao không thương thì thôi chứ hại làm gì, mày ăn nói cho đường hoàng đó, thằng cu mới mọc có mấy cái răng loe ngoe mà mày cứ bắt nó ăn đồ cục cục hòn hòn, cứng thế này thì làm sao mà nó nhai nó nuốt rồi có đủ dinh dưỡng được”. Nghe mẹ chồng nói vậy, em chỉ còn nước bái lạy luôn, không biết giải thích sao cả. Mẹ chồng nhiều khi bực quá còn vơ vén quần áo đồ đạc của em ném ra sân rồi đuổi hai vợ chồng ra ngoài ở riêng suốt. Em muốn đi lắm nhưng kinh tế hiện tại chưa cho phép. Giờ sống mà giống như ăn nhờ ở đậu vậy á. Chỉ biết khóc thầm thôi.

Nhiều khi sang nhà bạn bè hay hàng xóm chơi, thấy mẹ chồng – con dâu người ta tình cảm, quan tâm nhau tự dưng em lại thấy chột dạ, nhói lòng. Em cũng muốn có một người mẹ chồng tốt bụng lắm chứ, và em cũng muốn làm một cô con dâu ngoan hiền lắm chứ, nhưng sao khó quá, em không thể! Mỗi ngày trôi qua với em là một cực hình. Em sống trong gia đình chồng mà cứ nghĩ mình đang chịu một sự tra tấn tinh thần nào đó đáng sợ lắm. Hằng ngày, em chỉ mong mau mau tới 10 giờ đêm để leo lên giường đi ngủ, để tránh chạm mặt mẹ chồng, em sợ bình minh đến, vì lúc đó em phải thức dậy, rời khỏi phòng ngủ và ra ngoài kia, nơi đó có bà mẹ chồng luôn nhìn em bằng con mắt dò xét, lạnh lùng.

Ức chế là thế, tủi nhục là thế nhưng em luôn cố gắng nhẫn nhịn, em tin rằng không có sự cố gắng nào là không được đền đáp. Rồi sẽ có một ngày nào đó mẹ chồng sẽ hiểu và yêu thương em như yêu thương đứa con gái ruột của bà vậy. Em tuyệt nhiên không bao giờ nghĩ đến chuyện tự vẫn, càng không nghĩ rằng mình sẽ ôm con cùng kết liễu cuộc đời này. Vì sao ư? Vì cuộc đời này của em là do cha mẹ em ban cho, em không có quyền hủy hoại nó mà em phải có trách nhiệm sống tốt, vượt qua những khó khăn để hoàn thiện mình. Còn con em, nó là một đứa trẻ đáng yêu, vô tội. Nó có quyền được làm người. Mình mang con cùng chết nghĩa là mình đang nhân danh tình mẹ để lấy đó làm con dao giết người. Em không bao giờ đồng tình với việc làm ấy.

Có rất nhiều cách giải quyết khi mẹ chồng – nàng dâu có xung đột cơ mà. Hà cớ gì lại lấy cái chết ra để hóa giải. Thật là quá sai lầm. Các mẹ có thể bắt chước cách của em – cố gắng nhẫn nhịn mà sống, nhiều khi uất ức quá thì cứ “bung xõa”, đáp trả một chút cho nhẹ lòng rồi sau đó quên đi chứ đừng ghim vào tim để rồi nỗi đau lớn dần sinh ra trầm cảm, không làm chủ được bản thân mình.

Mặt khác, “không có lửa thì sao có khói”, nhiều khi mâu thuẫn ấy lại chính lỗi do các mẹ đấy chứ không phải mẹ chồng đâu. Điều quan trọng là mình nên biết cách suy xét, nhìn nhận vấn đề ở nhiều mặt. Chẳng hạn trong chuyện của em. Hai mẹ con cãi nhau quanh vấn đề ăn dặm của bé. Giờ em mới phát hiện ra con em không hợp với phương pháp ăn tự chỉ huy, nó hợp với kiểu truyền thống của bà nội hơn. Sau 2 tháng phó mặc chuyện ăn uống của con cho bà nội, nay bé ăn rất ngoan, tăng cân tốt, giờ đã biết ăn cơm nát luôn rồi, chẳng mấy chốc mà ăn được cơm như người lớn. Vậy mà trước đây em cứ cãi mẹ chồng chem chẻm vì bà cho cháu ăn đồ xay nhuyễn.

Các mẹ cũng có thể nhờ sự can thiệp từ những người thân khác, ưu tiên chọn người bên dòng họ nhà chồng cho khách quan (chẳng hạn chồng, bố chồng, chị em chồng, cô, chú, thím…) để nhờ họ giảng giải, nói đỡ cho mình. Chắc chắn mẹ chồng sẽ chịu nghe và thay đổi một chút thái độ với con dâu thôi.

Cuối cùng, hãy cố gắng làm người phụ nữ chủ động, biết lo lắng cho gia đình và biết kiếm tiền để phụ giúp chồng. Vì thực tế không một bà mẹ chồng nào muốn con trai mình làm lụng vất vả để nuôi cả nhà trong khi đứa con dâu không ruột rà máu mủ ở đâu lại nhảy vào ngồi mát ăn bát vàng cả.

Em chỉ có đôi lời như thế thôi. Các mẹ còn chiêu gì hay để hóa giải mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu thì cứ thoải mái chia sẻ để mọi người được học hỏi nha. Biết đâu nhờ những chia sẻ nhỏ bé này mà cứu vãn được những thân phận phụ nữ khác đang trên đà tuyệt vọng.

Là sự trùng hợp ngẫu nhiên đến kỳ lạ, cách đây 3 năm cũng vào những ngày đầu tháng 9, nhiều người phải rơi nước mắt khi nghe chuyện về cái chết bi thương của 3 mẹ con nữ y tá Lê Thị Hương Mai (SN 1986, Bến Gót, TP. Việt Trì, tỉnh Phú Thọ, mang thai 3 tháng ôm con trai 3 tuổi nhảy sông Lô tự tử.


Mẹ con nữ y tá ôm nhau chết khi trong bụng còn đứa con 3 tháng

Nguyên nhân của cái chết sau cùng cũng quy về mối quan hệ mẹ chồng, nàng dâu và những mâu thuẫn đó xuất phát từ điều gì thì không ai rõ. Theo lời anh S, chồng y tá M thì “Ở nhà chủ yếu cô ấy chăm sóc con, nếu bận thì chỉ tôi hoặc họa hoằn lắm mẹ tôi mới phải làm. Không phải chúng tôi ỷ lại tất cả mọi việc chăm sóc con nhưng cô ấy quá cẩn thận, cầu kỳ trong chuyện chăm sóc. Con tôi hơn 2 tuổi nhưng đến giờ cô ấy cũng không dám cho ăn miếng thịt lợn nào vì sợ lợn có cám tăng trọng, ảnh hưởng tới sức khỏe, sự phát triển của con. Nhiều lúc, thấy vợ kỹ tính quá, tôi có nói thì vợ chồng lại cãi vã nhau. Cô ấy giận dỗi bế con bỏ đi đâu đó một lúc rồi về, hay bế con qua nhà ngoại, bạn bè chơi”.

Tuy nhiên, trong con mắt của em vợ, chị M.K thì lời của anh rể lại không đáng tin. Chị này cho biết anh S “nhu nhược chỉ biết núp dưới vành váy mẹ, chỉ biết nhìn mà không biết làm trọng tài để giải quyết khúc mắc gia đình”. Thành ra, chị Mai đã phải nhiều lần ôm con về nhà ngoại vì gặp phải bà mẹ chồng khó tính.

Chị K kể: “Những lần chị ấy về đây cũng là do không hợp tính, hợp nết với mẹ chồng. Tính chị tôi thì yêu con, gọn gàng, sạch sẽ còn bà nội của cháu thì quá đoảng. Bà ấy chăm cháu kiểu gì mà có lúc dội cả nước nóng vào người thằng bé để nó bị rộp, đút cả thìa cháo đang nóng vào trong miệng. Thậm chí còn cho uống nhầm thuốc hạ sốt là thuốc chống ẩm… Hồi trước vì mang bầu thằng bé, có nhiều lần bị co thắt dạ con, máu ra rất nhiều, chị ấy phải tự mình lấy kim tiêm tự tiêm vào bản thân để giữ con… thì lần này phải vì lý do gì lớn lắm, chị ấy mới như thế”.

Khi hỏi thăm trong làng xóm để biết thực hư thì nhiều người cũng tỏ ra bức xúc với người mẹ chồng y hệt chị K. Họ bảo “Sống dầu đèn, chết kèn trống” khi chết đi gia đình nhà chồng dù có thế nào cũng phải cho cháu vài tiếng kèn, tiếng trống cho yên lòng, mát dạ, thế mà lại không có. Đã thế, khi chôn, hai mẹ con lại chôn chung một huyệt rồi lúc cao lên mới chia thành 2 mô đất. Từ xưa tới nay chẳng ai người ta làm thế bao giờ. Chuyện này làm dân chúng tôi bức xúc quá”.

Vâng, cả hai bà mẹ vì mâu thuẫn với cách chăm con của bà, bị dồn đến cùng cực phải ra quyết định ôm con tự tử. Trong cả hai vụ đều là mẹ bầu và tổng cộng 7 mạng người đã đi trong khuất tất. Mẹ thì khuất tất chuyện gia đình, những mối quan hệ không thể hòa giải, còn con, những đứa trẻ vô tội lại khuất tất vì không biết đâu là lý do mình phải chết.

Em cũng đã từng phải trong những ngày chịu đựng nỗi ấm ức như vậy nên hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của những mẹ bầu phải cùng quẫn đến mức ôm con tự vẫn. Mẹ chồng em và em cũng là hai đường thẳng song song trong cách nuôi dạy con. Từ ngày ở viện bà đã tuyên bố thằng thừng “Cháu tôi tôi nuôi” làm em ức không chịu nổi. Rồi đưa con về, làm đủ thứ cách chăm cháu làm em hoảng. Nào là nhỏ sữa vào mắt cháu cho sáng, rồi dùng lươn chữa sốt, có lần bà còn lén đưa con em đi thổi nhang vì cho rằng con em bị đẹn khiến thằng bé chết chín phần, một phần sống…

Rồi khi con bắt đầu ăn dặm, bà bảo tội cháu cứ nhồm nhoàm vừa trầu vừa cơm đút cho cháu ăn. Nhiều bận như vậy em tức điên lắm chứ nhưng cũng phải ráng nhún nhường tìm cách khéo để nói bà nghe. Em được cái dụ khéo chồng về phe mình nên anh í cũng đỡ cho em vài lời. Nhờ vậy mà mẹ con mới dần tháo gỡ được mâu thuẫn.

Thế nên dù là lý do gì đi nữa thì xin các mẹ, những ai còn phải sống trong những cảnh khó ở như này hãy một lần nghĩ lại. Mâu thuẫn là chỗ chúng ta và chúng ta là những người mẹ phải có bản lĩnh để giải quyết mọi chuyện. Đôi khi sự dùng dằng cũng vì cái tôi của mình quá lớn chứ nhiều mẹ chồng em thấy cũng tâm lý và hiểu chuyện lắm. Hoặc có dẫu khó tính khó nết một chút cũng nhờ con dâu khéo léo mà ôn hòa mọi sự. Con ai đẻ ra mà chẳng xót, cháu ai có được mà chẳng cưng. Suy cho cùng, tốt xấu cũng là do cách chúng ta tạo ra và thay đổi. Chúng ta đều có học hơn các cụ, lẽ nào chúng ta chê bai các cụ cổ hũ trong khi chúng ta lại ngu muội đến mức mù quáng mà làm liều, tước đoạt cả mạng sống quý giá của con trong lúc cùng quẫn???

Chuyện lần này xảy ra đúng là quá đau lòng nhưng một cách nào đó cũng là lúc để chúng ta nhìn lại cách sống của mình, cách sống của người mẹ trong những mối quan hệ gia đình, nhất là giữa mẹ chồng và dâu con. Mong rằng những sự việc thế này sẽ không bao giờ lặp lại thêm nữa. Và điều đó chỉ có thể khi những bà mẹ hiện đại như chúng ta biết suy nghĩ khác đi, sống khác đi để thực sự hòa hợp. Đó cũng là lợi ích lớn nhất mà mỗi đứa con chúng ta sinh ra sẽ được thụ hưởng các mẹ ạ!

Theo WTT